GLP-1 LÀM TĂNG NGUY CƠ GERD SO VỚI THUỐC ỨC CHẾ SGLT2 Ở BỆNH NHÂN ĐÁI THÁO ĐƯỜNG TÝP 2
Ngày đăng: 17/12/2025 - Lượt xem: 127
Ở những bệnh nhân mắc đái tháo đường týp 2, nguy cơ mắc bệnh trào ngược dạ dày thực quản (GERD) và các biến chứng liên quan đến GERD cao hơn khi sử dụng chất chủ vận thụ thể GLP-1 (RA GLP-1) so với khi sử dụng chất ức chế SGLT2 trong một nghiên cứu theo dõi những người dùng mới.
Nguy cơ mắc GERD nhìn chung cao hơn đối với từng loại RA GLP-1 ngoại trừ lixisenatide và nguy cơ biến chứng GERD cao hơn ở những người từng hút thuốc, bệnh nhân béo phì và bệnh nhân mắc bệnh dạ dày đi kèm. Có một cơ chế sinh học hợp lý mà GLP-1 RA có thể làm tăng nguy cơ mắc GERD, cụ thể là bằng cách làm chậm quá trình làm rỗng dạ dày, từ đó có thể dẫn đến các triệu chứng trào ngược.
Thời gian sử dụng, tác dụng của thuốc
Các nhà nghiên cứu đã thiết kế một nghiên cứu nhóm người dùng mới so sánh tích cực mô phỏng một thử nghiệm mục tiêu để ước tính tác dụng của GLP-1 RA so với thuốc ức chế SGLT2 đối với nguy cơ mắc GERD và các biến chứng của bệnh này ở những bệnh nhân mắc đái tháo đường týp 2.
Nghiên cứu bao gồm 24.708 người mới sử dụng RA GLP-1 và 89.096 người mới sử dụng chất ức chế SGLT2. Những người tham gia có độ tuổi trung bình là 56 và 55% là nam giới. Họ bắt đầu điều trị bằng thuốc từ tháng 1/2013 đến tháng 12/2021, và theo dõi đến tháng 3/2022. Chênh lệch rủi ro (RD) và tỷ lệ rủi ro (RR) trong ba năm được ước tính và tính trọng số bằng cách sử dụng phân tầng điểm khuynh hướng. Nhìn chung, trong quá trình theo dõi, tỷ lệ mắc GERD là 7,9 trên 1000 người-năm; 138 biến chứng của GERD đã được quan sát thấy, trong đó hơn 90% là Barrett thực quản.
Trong thời gian theo dõi trung bình 3 năm, giữa những người dùng GLP-1 RA so với những người dùng thuốc ức chế SGLT2, RR là 1,27 đối với GERD, với RD là 0,7 trên 100 bệnh nhân và 1,55 đối với các biến chứng, với RD là 0,8 trên 1000 bệnh nhân.
Các phân tích sâu hơn cho thấy nguy cơ mắc GERD nhìn chung cao hơn đối với từng loại RA GLP-1, ngoại trừ lixisenatide và nguy cơ biến chứng GERD cũng cao hơn ở những người hút thuốc lá thường xuyên, bệnh nhân béo phì và những người mắc bệnh dạ dày đi kèm liên quan đến nhu động dạ dày. Kết quả vẫn duy trì độ tin cậy trong các phân tích độ nhạy xử lý các loại sai lệch khác nhau.
Các tác giả cho rằng đường cong tỷ lệ mắc bệnh mở rộng theo thời gian sử dụng có thể chỉ ra rằng tổn thương niêm mạc và mức độ nghiêm trọng của triệu chứng có mối tương quan với tần suất trào ngược và thời gian tiếp xúc với axit thực quản. Nguy cơ GERD cũng cao hơn khi sử dụng RA GLP-1 tác dụng kéo dài, cho thấy RA GLP-1 tác dụng kéo dài (liraglutide, exenatide dùng 1 lần mỗi tuần, dulaglutide và semaglitide) có thể có tác dụng trì hoãn kéo dài hơn.
Các tác giả kết luận: "Những rủi ro tiềm ẩn này cần được cân nhắc so với những lợi ích lâm sàng đã được xác định của nhóm thuốc này, đặc biệt là ở những bệnh nhân có nguy cơ cao mắc bệnh liệt dạ dày và GERD". Xét cơ chế mà các loại thuốc này có thể gây ra GERD, có thể suy đoán một cách hợp lý rằng tác dụng tương tự có thể được quan sát thấy ở những người không bị tiểu đường, tuy nhiên cần có các nghiên cứu sâu hơn.
Khuyến cáo theo dõi chặt chẽ
Tiến sĩ Caroline Collins, bác sĩ y khoa nội khoa và lối sống tại Emory Healthcare và là phó giáo sư tại Trường Y khoa Đại học Emory ở Atlanta, đồng ý với những phát hiện này và cho biết mối liên hệ giữa GLP-1 và GERD phù hợp với những gì bà đã quan sát được trong quá trình hành nghề. "Tôi thường xuyên tư vấn cho bệnh nhân về khả năng xuất hiện các triệu chứng GERD cũng như các tác dụng phụ khác trước khi bắt đầu liệu pháp GLP-1”. Một số bệnh nhân dùng GLP-1 đã báo cáo các triệu chứng trào ngược mới hoặc trở nặng hơn sau khi bắt đầu dùng thuốc. Đôi khi, có thể giảm liều và GERD sẽ tự khỏi. Những trường hợp khác, việc bắt đầu điều trị GERD hoặc ngừng thuốc là phù hợp.
Nguồn: https://www.medscape.com/viewarticle/glp-1s-increase-gerd-risk-over-sglt2-inhibitors-t2d-2025a1000q0h